Người Yêu Ơi Em Là Ai

Trước tiếng knhì mạc khóa tu nghỉ ngơi Hòa Lan ngày 28.4.2000, phóng viên nhật trình Trow đã phỏng vấn tôi. Câu hỏi như vậy này: “Đã bên trên bảy mươi tuổi, Thầy còn mong muốn làm cái gi trước khi tịch?” Nếu đó là câu hỏi của một vị tnhân từ sinc thì câu vấn đáp sẽ khá thuận tiện. Nhưng do đây là thắc mắc của một nhà báo, chưa biết đến Phật pháp buộc phải tôi thấy nặng nề vấn đáp. Tôi vẫn rất có thể trả lời: “Tôi đâu có chết”, nhưng lại những điều đó thì công ty báo vẫn không hiểu được. Cho buộc phải tôi đang nói: Tôi vẫn muốn làm gì trước khi tôi chết đâu! Rồi tôi mỉm mỉm cười nói tiếp: “Tôi đã đi cho tới bản môn rồi, tích tắc nào tôi cũng có tác dụng dòng tôi ưng ý cả, tôi tất cả bị tiêu diệt đâu mà đề xuất hối hả có tác dụng một chiếc gì?”

Tôi ko nỗ lực tìm phương pháp để lý giải đến bên báo đó gọi một chút về tâm tư nguyện vọng của bản thân mình. Tại do fan đó trước đó chưa từng nghe Phật pháp, không lúc nào được thực tập pháp môn, bởi vì vậy họ khó khăn nhưng chấp nhận được phần lớn điều ta nói. Nếu quan sát lại, ta có thể trường đoản cú đặt câu hỏi: “Bây giờ đây ta từng nào tuổi?” Và demo trả lời: Bảy mươi tuyệt bảy mươi lăm? Hoặc là new bao gồm năm mươi? Hoặc mới bao gồm hai mươi lăm? Không chắc chắn rằng là tín đồ bảy mươi tuổi sẽ bị tiêu diệt sau bạn hai mươi lăm tuổi! Người hai mươi lăm tuổi hoàn toàn có thể bị tai nạn thương tâm nhưng mà chết trước fan bảy mươi lăm tuổi. Câu hỏi này mỗi người buộc phải từ bỏ đặt để từ bản thân trả lời. Giả dụ tuần sau ta bị tiêu diệt, thì ta muốn làm vật gì trước thời điểm ngày chết đó? Có thể gồm tín đồ sẽ vấn đáp rằng trước khi chết, tôi muốn giang sơn tôi biến đổi một nước nhà bao gồm dân chủ. cũng có thể gồm bạn đang trả lời rằng trước lúc chết, tôi hy vọng các con tôi Ra đời gia đình tử tế, tất cả câu hỏi làm cho, để tôi hoàn toàn có thể chết yên tâm rộng. Sẽ có nhiều đông đảo câu trả lời khác nhau.

Bạn đang xem: Người yêu ơi em là ai

Là bạn tu, bọn họ vẫn trả lời thắc mắc tê như thế nào? Chúng ta gồm còn ao ước tiến hành đồ vật gi trước lúc bị tiêu diệt tốt không? Có đề nghị là một cái ca dua phải xây mang lại xong, hay 1 tu viện, Hoặc là một cái gì quan trọng khác nữa? Đây là một sự thỉnh mời quán chiếu. Nếu ngồi xuống và quán chiếu về điều đó thì bạn cũng có thể đưa ra được những cái rất lôi cuốn. Tôi gồm nói với đơn vị báo là: “Những điều tôi hy vọng làm, tôi vẫn làm với đã làm. Đó là phần đông điều vô cùng bé dại thôi. Từ hồi còn là 1 trong thầy tu ttốt cho đến bây chừ, tôi đã từng làm cthị trấn đó cùng chưa khi nào tôi ngưng có tác dụng cthị xã kia, hầu như cthị xã cực kỳ nhỏ dại. Vì vậy tôi ko thấy bao gồm chuyện gì đặc trưng mong khiến cho chấm dứt trước lúc tôi chết”.

*
Chúng ta thấy rằng Khi rễ cây hút ít nước chuyển lên để lá cây thì đó bắt đầu chỉ cần vật liệu nhựa nguim, vật liệu nhựa nguim chưa đủ sức để nuôi lá với nuôi cây, do đó chiếc lá đề nghị kết nạp ánh sáng mặt ttránh, tiếp nhận đa số chất hơi ở vào không gian và biến vật liệu bằng nhựa nguyên ổn thành vật liệu bằng nhựa luyện. Khi vật liệu nhựa ngulặng đã làm được biến thành vật liệu nhựa luyện thì mới có thể có chất dinh dưỡng và chiếc lá gửi vật liệu nhựa luyện quay lại để nuôi thân cây cùng nuôi gần như cành cây. Tất cả những cái lá đều phải có phận sự từ nuôi bản thân với đồng thời nuôi mẹ, nuôi phụ thân và nuôi ông bà của loại lá, Tức là nuôi cả thân cây cùng rễ cây. Thường thường ta cứ đọng nghĩ rằng thân cây nuôi lá cây với rễ cây, tuy vậy kỳ thực quan sát mang lại kỹ, họ thấy lá cây cũng nuôi thân cây, rễ cây với cành cây. Không những chị em nuôi bé cơ mà bé cũng nuôi bà bầu. Điều này cũng đúng vào trường vừa lòng của tớ. Tôi có khá nhiều đồ đệ. Tôi thấy môn sinh nuôi tôi tương đối nhiều cùng cho tôi tương đối nhiều nụ cười từng ngày. Các học trò của tôi nếu thực tập sống cho tất cả hạnh phúc, làm cho niềm hạnh phúc mang đến đa số người cùng góp không ít người bớt khổ cực, đó cũng là thực phẩm mang lại tôi mỗi ngày. Sự thiệt là lá cây với cây nuôi dưỡng cho nhau. Lá cây nuôi cây từ bỏ hồi nào? Không bắt buộc là sau khoản thời gian đã béo lên lá cây bắt đầu nuôi cây mà lại sẽ nuôi cây ngay từ bỏ thời còn thơ dại.


khi nghe lời đức Thế Tôn nhằm thực tập thì họ đang bắt đầu nuôi chăm sóc giới thân, huệ mạng của mình, nhưng đồng thời chúng ta cũng nuôi dưỡng Đức Thế Tôn. Đức Thế Tôn là cây và chúng ta là những chiếc lá. Nếu Đức Thế Tôn còn tồn tại được bên trên đời và liên tục giáo hóa là cũng vày chúng ta, đông đảo đệ tử của Ngài.

Mỗi khoảng thời gian rất ngắn ta thnghỉ ngơi gồm chánh niệm, bước đi có chánh niệm phần nhiều là mọi khoảng thời gian rất ngắn để nuôi bản thân với nuôi Đức Thế Tôn. Giáo pháp của Đức Thế Tôn còn ngôi trường cửu được và đi về sau này được để độ được không ít người là do cuộc sống từng ngày của chúng ta. Chúng ta thường Call giáo pháp của Đức Thế Tôn là sữa, là pháp nhũ. Chúng ta nghĩ về Đức Thế Tôn là bà bầu, là cha, tuy vậy chúng ta chưa chắc chắn rằng thiết yếu bọn họ cũng chính là mẹ, là thân phụ. Thực tập tnhân hậu hành, thiền khô tọa, mỉm cười cợt, đưa hóa trang chổ chính giữa cùng độ đời Có nghĩa là ta sẽ nuôi dưỡng Đức Thế Tôn. Con nuôi người mẹ, nuôi thân phụ. Từ khi còn ấu thơ, từ bỏ lúc xuống tóc cho đến hiện thời, không có ngày làm sao chúng ta ko làm cho cthị xã kia. Và nhằm vấn đáp thắc mắc bạn muốn có tác dụng đồ vật gi trước khi bị tiêu diệt, thì ta sẽ nói là toàn bộ phần lớn điều ta mong muốn có tác dụng ta đang bắt đầu có tác dụng từ tương đối lâu rồi, không tồn tại một cái gì quan trọng không giống nữa cần được có tác dụng trước lúc chết. Từ đây cho đến khi bị tiêu diệt ta cũng liên tục có tác dụng cthị xã đó, tức thị nuôi bản thân cùng nuôi Đức Thế Tôn.

Nuôi Đức Thế Tôn tức thị nuôi cuộc sống. Cuộc đời có tương đối nhiều khổ cực, có tương đối nhiều sứt mẻ, có không ít vỡ. Sự nghiệp của Đức Thế Tôn là hàn gắn, điều trị cùng nuôi chăm sóc cuộc đời. Chúng ta là sự việc tiếp diễn của Đức Thế Tôn, chúng ta cũng làm cho đa số câu hỏi kia, nghĩa là cũng có tác dụng quá trình hàn lắp, điều trị với nuôi chăm sóc cuộc sống. Và kia chưa hẳn là việc ta không làm. Đó là Việc ta đã từng có lần có tác dụng trong quá khứ đọng. Nếu còn sinh sống được 1 năm thì ta có tác dụng thêm một năm, trường hợp còn sống 2 năm thì ta làm thêm 2 năm. Không tất cả việc gì quan trọng không giống cơ mà ta buộc phải làm cho trước khi chết. Những việc ta bắt buộc có tác dụng, ta vẫn có tác dụng, sẽ làm cho cùng đang làm cho cho tới lúc không còn khiến cho được nữa. lúc bản thân ko trực tiếp có tác dụng được nữa thì những bé các cháu của bản thân mình vẫn liên tục tạo nên mình. Nhìn mang đến sâu, bản thân là các bé mình, mình là môn đồ của bản thân mình với như vậy bản thân không chết, mình ko bao giờ bị tiêu diệt. Mình đã đi đến trong các môn đồ của bản thân mình rồi, với môn đệ bản thân đã mang mình lấn sân vào tương lai và vì thế công việc hàn đính thêm, nuôi chăm sóc cùng chữa bệnh cơ bản thân sẽ liên tục làm cho sau khi mình bị tiêu diệt, làm cùng với nhị bàn tay của con mình, của cháu bản thân, của môn sinh mình. do vậy, tôi hoàn toàn có thể vẫn nói là tôi sẽ không chết, nhưng nhà phóng viên báo chí cơ vị không học Phật pháp nên sẽ không hiểu biết nhiều được câu kia. Tu học cho đàng hoàng, quán chiếu đến sâu sắc, thì ta đang thấy được bản chất của ta là vô sinch cùng văng mạng. Sinc khử là mẫu hiệ tượng mà lại thôi.

Mặt mũi đích thực

Trong truyền thống cuội nguồn Thiền, công tác căn bạn dạng của bạn tu là nên tra cứu đã tạo ra được khía cạnh mũi thực thụ của chính mình. Mặt mũi đích thực của chính mình là dịch từ chữ Hán phiên bản lai diện mục. Mục tức là con mắt. Diện có nghĩa là khuôn mặt. Diện mục Có nghĩa là mặt mũi của chính bản thân mình. Bản lai là tự xưa cho tới lúc này. Trong bài bác hô canh giờ chiều tất cả câu: Rõ soi diện mục thoát bờ mê. Quán chiếu để thấy được mặt mũi chân thực của chính bản thân mình, với trong khi thấy được là giải thoát, là không còn lo sợ với khổ cực nữa. Nếu chưa nhìn thấy được khía cạnh mũi thực thụ của ta, thì ta không thành đã có được chí nguyện của người tu. Mục đích của fan tu chưa hẳn là để xây một ngôi chùa rất lớn, xuất xắc là thành lập và hoạt động một trung vai trung phong tu học cực thịnh, hay là để làm hòa thượng, làm cho pháp nhà, tuyệt làm một vị tam tạng pháp môn sư lừng danh. Mục đích của tín đồ tu chưa phải là các chiếc kia. Mục đích thực thụ của người tu là yêu cầu tìm thấy mang lại được khía cạnh mũi sống động của mình. Tôi là ai? Đó là công án. Đó là câu hỏi.

Phần lớn trong họ lừng khừng mình là ai và sống để làm gì. Nếu ta là bác bỏ sĩ thì từng ngày đi tới chống mạch, là thương gia thì từng ngày xuất hiện tiệm với ngày nào ta cũng làm các bước đó. Ta không có thời cơ nhằm từ bỏ hỏi là chúng ta có tác dụng điều đó để gia công gì cho đến Khi ở xuống. Có người vẫn trả lời: “Chúng ta bắt buộc có tác dụng ăn uống, nếu như không có tác dụng thì không có ăn”. Nhưng mục đích của sự việc sống liệu có phải là để triển khai ăn uống hay là không, giỏi còn là một một cái gì cao thâm hơn với cần thiết rộng. Nếu sinh sống chỉ nên để sinh tồn, chớ bị rét mướt, đừng bị đói, đừng bị đơn độc, thì điều này mục tiêu của sự sống vượt bé dại thon thả. Chúng ta tất cả cơ hội, có thì giờ nhằm từ đặt cho doanh nghiệp câu hỏi này giỏi không? Ta có mặt để làm gì? Có cần là để thỏa mãn nhu cầu đầy đủ đòi hỏi về danh, về lợi, về tài, về dung nhan tốt về thể xác tuyệt không? Câu hỏi đó cồn tới người yêu đề trọng điểm của ta, cồn cho tới niềm thao thức sâu sắc tuyệt nhất của ta. Ta cần có thời giờ để đặt câu hỏi đó: “Mục đích về tối hậu của việc xuất hiện của ta là loại gì?” Nói theo danh tự Phật học là chiếc mặt mũi đích thực của mình là gì? Ta là ai? Tới đây để gia công gì? Rốt cuộc ta đã trở về đâu? Những câu hỏi kia, fan đời thấy y hệt như là bất lợi, ko đem lại tài lộc gì không còn, nhưng mà đó là phần đa thắc mắc thiết yếu của một kiếp tín đồ.

Xem thêm: Có Ai Đã Tiêm Filler Webtretho, Mất Nguyên Cái Mũi Vì Tiêm Filler

Giới triết học tập cùng thần học tập giỏi cần sử dụng chữ Ultimate Concern. Thiền lành sư Lâm Tế bao gồm một lượt knhị thị như vậy này: “Này những vị Phật tử, trong mỗi chúng ta tất cả một bé bạn thiệt không tồn tại địa chỉ (vô vị chân nhân), thường xuyên hay đi ra lấn sân vào bên trên loại gò giết mổ đỏ au này. Các vị muốn biết nhỏ người thật không có vị trí sẽ là ai thì hỏi lão tăng đây”. Đó là 1 trong công án của thiền hậu sư Lâm Tế. Đống làm thịt đỏ au là dòng xác thân này. Vô vị Tức là không tồn tại địa chỉ một mực. Chân nhân là nhỏ fan thiệt. Con bạn thật không có địa điểm, không có hình tướng. Ngôn ngữ thiền lành hơi đặc trưng. Khai thị về đề bài vô vị chân nhân, rồi lại hỏi trường hợp ai lừng khừng loại đó là đồ vật gi thì hỏi lão tăng đây! Đó là dòng bả của tthánh thiện sư đang giăng ra! Cái vô vị chân nhân kia, con tín đồ thật kia không hẳn do giải thích cơ mà thấy được. Ta đề xuất kiếm tìm kiếm, buộc phải quán chiếu, bắt buộc hạ thủ công phu hằng ngày thì mới tìm ra được. Nếu tất cả kinh nghiệm tay nghề thì ta biết đó là chiếc mồi nhử rồi. Nhưng đã và đang gồm bạn mắc mồi nhử. Vị đó vực dậy hỏi: “Bạch thầy, bé người thiệt không tồn tại địa điểm đó là ai vậy?” Lúc kia tnhân hậu sư thuyệt vọng khôn xiết. Ông nói: “Vô vị chân nhân là gì hả? Là giấy lau chùi trong chuồng xí chđọng là gì!”. Đó là chuyện được ghi lại vào Lâm Tế Ngữ Lục.

Ta đo đắn ta thực sự là ai. lúc có ai xin ta cái hình, ta cụ tìm một chiếc hình nào hồi ta còn ttốt cùng đẹp để đưa cho những người đó và nói: “Đây là tôi”. Những mẫu hình xấu hơn hoặc già hơn thế thì ta nhận định rằng không phải ta. bởi thế, tôi là chiếc hình kia hả? Tôi, là khi bản thân còn là 1 nam giới thanh khô niên hai mươi nhì tuổi, hay một cô thiếu nữ hai mươi tuổi cute. Đó có phải là mặt mũi thực sự của bọn họ không? Không phải! Nếu đó là mặt mũi thực sự của họ thì tại sao nó chỉ được như vậy vài ba năm thôi rồi biến đổi hầu hết mặt mũi khác? Chúng ta sẽ hiểu được hình ảnh phái mạnh trai xuất xắc cô thanh nữ xinh tươi hồi nhì mươi tuổi kia không phải là mặt mũi thực sự của bản thân. Bức Ảnh thực sự của họ không giống lắm! Nó thừa bay toàn bộ gần như bóng dáng phía bên ngoài.

Ngày trước có một bà người Anh, thương hiệu là Ethelwin Best, theo đạo Anh quốc giáo, hết sức ưa chuộng vận động cho chủ quyền. Bà tới làm việc trường đoản cú nguyện vào văn uống chống của phái đoàn Phật Giáo nước ta trên Paris. Bà có tác dụng văn uống thơ tiếng Anh siêu giỏi. Lúc đó, bà đã rộng bảy mươi tuổi cơ mà sức khỏe của bà còn khôn xiết khá. Từng Ngày bà leo lên đến tầng lầu đồ vật năm, khu vực vnạp năng lượng chống thao tác để giúp cho Cửa Hàng chúng tôi. Bà tất cả một niềm tin là hễ bà chết là cầm nào bà cũng bước vào thiên mặt đường. Niềm tin cực kỳ dễ dàng và đơn giản, rất chắc nịch. Bà còn tin là khi vào thiên đường bà vẫn gặp gỡ ông quay lại. Ông mất vào mức ông nhì mươi tía tuổi. bởi vậy, bà vẫn còn đấy giữ lại được hình ảnh vô cùng rất đẹp của ông hồi còn trai tphải chăng. Bây giờ thì bà trên bảy mươi. Có một hôm, lấy tứ giải pháp của một tnhân từ sư tôi hỏi bà: “Này Ethelwin, khi bà chết, đi vào thiên đường cùng chạm chán lại ông, thì bà muốn gặp mặt ông dịp ông bao nhiêu tuổi? Hai mươi tám tuổi hả? Bây tiếng bà già quá tuyệt vời rồi mà lại gặp một fan trẻ như vậy thì đâu tất cả xứng song vừa lứa nữa”. Câu hỏi đó có tác dụng bà giật bản thân. Hay là lúc bị tiêu diệt, đi vào thiên mặt đường thì mình ttốt lại? Mà ttốt lại chừng bao nhiêu? Bà tương đối khiếp sợ nguyên nhân là tinh thần của bà cực kỳ đối chọi sơ. Bà cho rằng khi lên thiên con đường thì sẽ gặp lại bạn cũ, trong lúc đó bà đang là một bà già rồi. Có lẽ đêm tối kia bà mất ngủ, vày không khi nào bà biết rước niềm tin của mình ra để đặt thắc mắc.

Mặt mũi thực thụ của chính bản thân mình là ai? Trong thiền khô môn đôi khi tín đồ ta giới thiệu phần đông công án để tiệm chiếu, nlỗi là: “Cái mặt mũi của anh ý như thế nào trước lúc bà nội, bà ngoại anh ra đời”. Nó có nghĩa là thời gian kia anh đã có mặt chưa? Nếu anh xuất hiện thì anh đang có mặt dưới hình thức nào? Những câu hỏi điều đó hết sức điển hình trong tnhân từ môn. Đó là phần đa lời mời Hotline để cho bọn họ xuất phát đi kiếm bao gồm bản thân. Tu hành, duy nhất là vào truyền thống lịch sử thiền khô, là khởi hành nhằm đi kiếm chủ yếu mình. Còn toàn bộ phần đông câu hỏi khác ví như làm cho chùa, xây dựng tu viện, đi hoằng pháp, viết sách, dạy học…, tất cả các là phương tiện. Mục đích đó là tìm hiểu ra được loại bản lai diện mục của bản thân. Nếu ta không thành công xuất sắc trong bài toán này thì các fan ở ngoài đời bận bịu công nạp năng lượng việc làm, làm thế nào nhưng mà thành công được? Những tín đồ sáng đi, tối về, bận bịu vị trí văn phòng, về công ty còn nên lo nấu nướng cơm trắng cho bé, chăm sóc mang lại ông xã thì làm thế nào gồm ngày giờ để triển khai đầy đủ cthị trấn ấy?

Là người tu chúng ta làm gì mặt hàng ngày? Buổi sáng thức dậy đi ngồi thiền lành lúc năm tiếng. Trên gối ngồi tnhân hậu, bọn họ làm mẫu gì? Chúng ta bao gồm thời cơ buổi sớm được ngồi thiền hậu, buổi chiều được ngồi thiền lành, là để triển khai gì? Nếu không phải là nhằm đưa ra loại phương diện mũi thực sự của mình? Chúng ta nên thực hiện ngày giờ kia để triển khai các bước nhưng mà phần nhiều trên cõi đời này không tồn tại cơ hội để triển khai. Khi đi xuống tóc là ta có không ít cơ hội rộng những người dân sinh hoạt xung quanh đời. Tất cả đa số ĐK dễ ợt được hỗ trợ vày nếp sinh sống trong tu viện là làm cho bạn có thể làm được các bước kia. Trong tu viện, ta đã có được thời cơ cọ chén vào lạng lẽ, làm sân vườn, chấp tác trong lạng lẽ, bao gồm cơ hội ngồi thiền cùng đi thiền lành hành. Đó là hầu như thời cơ không nhỏ để chúng ta có thể có tác dụng được công việc quan trọng đặc biệt duy nhất của bản thân mình, là tra cứu tạo ra được chiếc bạn dạng lai diện mục, thấy được dòng từ bỏ tánh của bản thân mình, Có nghĩa là con kiến tánh. Tìm ra từ bỏ tánh thì tự nhiên ta đạt tới tự do, thoải mái đối với trống mái, tự do đối với sự thấp thỏm. Kiến tức là thấy. Tánh tức là từ tánh. Nếu tín đồ tu mà không thành công xuất sắc được thì lúc bị tiêu diệt cũng phát triển thành cô hồn nhỏng bất kể ai. Trong thập loại cô hồn tất cả loại cô hồn thầy tu. Cô hồn thầy tu tức là thầy tu ko thành công xuất sắc.

Chúng ta được đức Thế Tôn dạy dỗ là thọ mạng của một đức Nhỏng Lai là vô lượng, có nghĩa là Nhỏng Lai không chết. Đức Di Đà cũng có tbọn họ mạng vô lượng, cùng tên của ngài là A Di Đà có thể được dịch là Vô Lượng Thọ. Vô Lượng Tchúng ta có nghĩa là sống hoài không bị tiêu diệt. Nếu bọn họ hiểu kinh Kim Cương một cách sâu sắc thì vẫn thấy rằng ko đông đảo tchúng ta mạng của các Đức Nhỏng Lai là vô lượng, nhưng mà thọ mạng của từng bọn họ cũng là vô lượng. Vì chần chừ điều này cho nên ta cđọng cho là ta chỉ sanh ra trong những năm kia, vẫn bị tiêu diệt vào năm ngoái với tbọn họ mạng của bọn họ chỉ tất cả mấy chục năm, nhiều lắm là 100 năm.

Kinch Klặng Cương dạy dỗ đến chúng ta là yêu cầu quá thoát tư ý niệm. Ý niệm đầu tiên là ý niệm về Ngã. Ngã tại đây ngược cùng với phi vấp ngã. Đây là tôi, còn tất cả các chiếc khác chưa hẳn là tôi. Những fan khác, phần đa hiện tượng kỳ lạ khác ví như cây xanh, khu đất đai, chyên chóc, thú đồ gia dụng, tín đồ nước này, fan nước khác hầu hết không phải là tôi. Ý niệm thiết bị nhì là ý niệm về tín đồ. Người là đối với hầu như hiện tượng kỳ lạ khác không hẳn fan như ráng thụ, cỏ cây và khu đất đá. Thứ đọng cha là ý niệm về chúng sinh, ngược cùng với ý niệm phi chúng sanh tức là những loại vô tình. Chúng sinh Tức là các loài lãng mạn, có nghĩa là tất cả tchúng ta, tưởng, hành và thức. Còn ngược lại là phần lớn loài vô tình nhỏng cỏ cây với đất đá. Và ý niệm thiết bị bốn mà mình bắt buộc thừa mang đến thoát ý niệm tbọn họ mạng, Tức là ý niệm ta sinh ra, có mặt bên trên cuộc sống này một thời hạn làm sao đó thôi, kế tiếp ta vẫn không thể nữa, sẽ không còn có mặt nữa. Ngược lại với ý niệm tbọn họ mạng là ý niệm vô lượng thọ, thọ mạng vô lượng. Kinc Kim Cương góp họ gồm một qui định nhằm đi tìm kiếm họ. Kinh Kim Cương dạy dỗ bọn họ nhìn thật cẩn thận vào chiếc gọi là ta giúp thấy được những cái chưa hẳn là ta trong những số ấy.

Tại Làng Mai thì bọn họ xuất xắc nói là nhìn vào trong loại lá thì thấy những cái chưa phải là lá nằm trong những số đó. Đạo Bụt ko nói triết lý vẩn vơ. Chúng ta có những phương thức siêu cụ thể nhằm đi tìm. Ta nói đó là chiếc lá. Thường thường xuyên chiếc ta Call là lá thì không hẳn là hoa, chưa hẳn là cây, không phải là đất, không phải là đá. Nhưng kỳ thực chú ý kỹ vào vào cái lá thì họ đang thấy rằng nó tất cả đầy đủ gần như nhân tố không phải lá. Ví dụ nlỗi đám mây. Trong mẫu lá gồm đám mây, tại vày nếu như không có đám mây thì không tồn tại mưa, không tồn tại mưa thì không tồn tại lá. Vì thế nên lá cũng có nghĩa là mây. Những loại không hẳn là lá nó nằm ở vào lá. Những loại chưa hẳn là ta nằm ở vào ta. Mặt trời cũng vậy, phương diện ttránh không phải là lá, nhưng mà nếu mang tia nắng phương diện ttách thoát khỏi lá thì lá tất yêu nào vĩnh cửu được. Lá được thiết kế bởi tia nắng phương diện trời. Vì vậy chú ý kỹ trong mẫu ta, ta đang thấy dòng không phải là ta trong những số đó. Nếu ngần ngừ nhìn theo phương thức này thì ko khi nào ta tra cứu thấy được chiếc bạn dạng lai diện mục của chính bản thân mình.

Trong ta, ta thấy bao gồm phụ huynh, có ông bà cùng tiên sư cha. Ta thấy văn hóa truyền thống, ta thấy nền dạy dỗ, ta thấy tổ tiên huyết tộc, tiên sư trọng tâm linc với con cháu… Nhìn vào ta cho thật kỹ càng, thì tự nhiên ta biết ta là ai. Cái sẽ là loại phiên bản lai diện mục của chính bản thân mình. Ví dụ nhỏng đợt sóng trên biển khơi cả. Nhìn cạn trêu ghẹo phía bên ngoài thì thấy rằng tất cả một thời gian nó thể hiện, vươn lên rồi đổ xuống, có những lúc giống hệt như là nó không hề nữa. Nhìn như thế ta thấy bao gồm sinh, tất cả khử, gồm cao, có tốt, có tất cả tất cả ko. Nhưng nhìn mang lại kỹ, nhìn cho thật sâu trong mùa sóng thì ta thấy sóng được thiết kế bằng nước. Thời gian biểu lộ tương tự như thời hạn ko thể hiện, trung bình khổng lồ bự, độ cao của nhỏ sóng được trọn vẹn điều kiện hóa vị hầu hết dịp sóng không giống cùng vị nước. Nếu tiệm chiếu mang đến chi tiết thì chúng ta đã thấy rằng một lần sóng đã được gia công bằng tất cả số đông dịp sóng khác. Nhìn vào vào một dịp sóng thì thấy được toàn bộ các dịp sóng khác, cùng thấy được nước. lúc đợt sóng thấy được rằng bản thân là toàn bộ các đợt sóng khác, là nước thì nó có thể thừa bay được toàn bộ những ý niệm sanh, khử, tất cả, không, cao, phải chăng, lớn, nhỏ tuổi, trước, sau, cho tới cùng đi. Lúc đó đợt sóng tìm ra được khía cạnh mũi chân thật của chính nó với nó không thể sợ hãi nữa. Đợt sóng không còn bị ĐK hóa, không trở nên kẹt vào sanh, vào tử, chưa hẳn vày sinh mà nó gồm, không phải do tử cơ mà nó không. Đó cũng chính là chuyến đi quan trọng độc nhất vô nhị của đời mình. Một chuyến đi nhằm tìm thấy bé fan thật của bản thân, và khiếp Kyên Cương là 1 trong trong số những khiếp có thể làm cho bốn lương mang lại bọn họ để lên trên đường.

Tư lương Có nghĩa là lương thực, hầu hết ĐK nhằm bản thân đi. Kinch Kim Cương là một sản phẩm tứ lương nhưng mà bọn họ với theo nhằm rất có thể thành công xuất sắc trong chuyến hành trình tra cứu thiết yếu mình; đi tìm chủ yếu bản thân ta. Ngày xưa, có những hành giả đi từ núi này thanh lịch núi không giống, từ tỉnh giấc này sang tỉnh không giống tra cứu đạo. Những hành mang kia mang 1 song giày rất cũ, loại áo thì bạc màu. Họ ko ưa thích với việc sinh sống đương đại ngơi nghỉ vào ca dua. Ngày làm sao cũng rất được bữa sáng, ăn trưa và ăn chiều, có phòng riêng rẽ, gồm phòng tắm, bao gồm chuồng tiêu, bao gồm đầy đủ sản phẩm công nghệ, cơ mà họ không chấp nhận cùng với phần nhiều thiết bị kia. Họ mong mỏi đi tìm kiếm cái gì quan trọng cho đời chúng ta, do vậy họ đổi thay một vị du tăng, vân tdiệt. Vân thủy là danh từ bỏ Phật học tập, danh tự thiền hậu. Vân là mây, tdiệt là nước. Chỉ vị ước ao đi kiếm dòng quan trọng độc nhất vô nhị vì vậy bản thân đang trở thành một bạn vân tbỏ. Vân tbỏ là ông thầy tu đi tìm kiếm đạo. Cái áo nâu bạc phếch, chiếc nón lá xờ xạc, song dnghiền không được mới mòn, nhưng trong mẫu túi mà ông với theo nhiều lúc lòi ra một mẩu bìa cùng tín đồ ta hiểu được: Kyên Cương Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh. đa phần vị vân tdiệt thời xưa hay rước theo cuốn kinh Klặng Cương. Kinh Kyên ổn Cương là tứ lương của mình, đi tới đâu xin nạp năng lượng vị trí đó và sử dụng cuốn gớm Kyên Cương có tác dụng mẫu cuốc để đào lên giếng nước thơm trong sống trong trái tim của mình mà lại đạt tới sự giác ngộ. Ngày xưa bao gồm bậc du tăng như thế, họ từ bỏ call chúng ta là vân thủy, là mây là nước. Mây nước thì ko tạm dừng ở bất cứ ở đâu, không biến thành trói buộc bởi phần đa tiện nghi hàng ngày. Cũng do lý do này mà khiếp Kim Cương tất cả một vị thế khôn xiết đặc trưng trong truyền thống lịch sử tnhân hậu. Kinc Kim Cương xuất xắc là tởm Bát Nhã phần đa là đầy đủ dụng cụ hết sức bén nhạy bén giúp cho họ tra cứu lại chủ yếu mình.