Rắc Lông Ngỗng, Thiếp Nghe Chàng Hại Cha?

Thần Kyên ổn Quy góp An Dương Vương xây thành Cổ Loa ngừng, nghĩ về mang đến cthị xã đảm bảo quân thù phía bên ngoài, thần mang đến An Dương Vương chiếc móng của bản thân mình để làm nỏ duy trì thành.

Bạn đang xem: Rắc lông ngỗng, thiếp nghe chàng hại cha?

Theo lời thần dặn, nỏ đã có được chiếc lẫy làm cho bởi móng chân thần đã là cái nỏ bắn trăm phân phát trăm trúng cả trăm cùng có một phát hoàn toàn có thể giết hàng trăm ngàn quân giặc.An Dương Vương chọn trong nhóm gia thần được một người làm nỏ siêu khéo thương hiệu là Cao Lỗ giao cho làm cho loại nỏ thần. Cao Lỗ cầm cố sức có tác dụng trong tương đối nhiều ngày mới kết thúc. Chiếc nỏ rất to lớn cùng cực kỳ cứng, khác hẳn phần lớn nỏ thường, buộc phải tay lực sĩ bắt đầu gương nổi. An Dương Vương quý cái nỏ khôn cùng, thời điểm nào thì cũng treo gần vị trí ở.Lúc này Triệu Ðà làm cho chúa khu đất Nam Hải, mấy lần Triệu Ðà rước quân sang cướp khu đất Âu Lạc, nhưng bởi vì An Dương Vương có nỏ thần, quân Nam Hải bị sát hại rất nhiều, đề nghị Triệu Ðà đành chũm thủ đợi cơ hội không giống. Triệu Ðà thấy dùng binch không lợi, bèn xin giảng hoà với An Dương Vương, và không nên bé là Trọng Thủy quý phái cầu thân tuy vậy ý kiến kiếm tìm phương pháp phá dòng nỏ thần.Trong đông đảo ngày tải để kết tình hoà hiếu. Trong Thủy được gặp gỡ Mỵ Châu, một phụ nữ ngươi ngài đôi mắt phượng, dung nhan hay è cổ, phụ nữ yêu của An Dương Vương, Trọng tbỏ rước lòng yêu thương Mỵ Châu, Mỵ Châu từ từ cũng xiêu vẹo lòng. Hai bạn trnghỉ ngơi đề nghị thân thiện, không hề ở đâu trong Loa thành là Mỵ Châu không dẫn tình nhân mình cho xem. An Dương Vương ko nghi ngại gì cả. Thấy song ttốt yêu thích nhau, vua ngay tức thì gả Mỵ Châu đến Trọng Tdiệt.Một đêm trăng sao vằng vặc, Mỵ Châu thuộc Trọng Thủy ngồi bên trên khối đá trắng thân sân vườn, với mọi người trong nhà nhìn dẫy tường thành cao chết giả, gió giá buốt thổi, mây nngây ngô xa bay, đêm mỗi khi một khuya... Trong câu truyện tỉ kia, Trọng Thủy hỏi bà xã rằng:- Nàng ơi! Bên Âu Lạc tất cả tuyệt kỹ gì mà lại không tấn công được?Mỵ Châu đáp:- Có tuyệt kỹ gì đâu chàng! Âu Lạc vẫn có thành cao, hào sâu, lại sở hữu nỏ thần, lại phun một vạc bị tiêu diệt hàng ngàn quân thù như vậy còn ai tiến công nổi được.Trọng Thủy có tác dụng cỗ quá bất ngờ, vờ nlỗi new nghe kể đến nỏ thần lần thứ nhất, nam nhi ngỏ ý ao ước xem cái nỏ. Mỵ Châu không e dè, chạy ngay lập tức vào vị trí phụ thân nằm, đem nỏ lấy ra đến ông chồng coi. Nàng lại chỉ cho đại trượng phu biết dòng lẫy vốn là dòng móng chân thần Kim Quy và giảng mang đến Trọng Thuỷ nghe biết phương pháp bắn. Trọng Thủy để ý nghe, chăm chú chú ý dòng lẫy, nhìn kích thước dòng nỏ hồi thọ rồi chuyển mang đến bà xã đựng đi.Hôm sau, Trọng Tdiệt xin phxay vua trở lại thăm phụ vương cùng thuật lại cho Triệu Ðà biết về chiếc nỏ thần.Triệu Ðà không đúng một gia nhân siêng làm nỏ chế một chiếc lẫy y hệt như hệt cái lẫy của An Dương Vương. Lẫy trả có tác dụng hoàn thành, Trọng Tdiệt giấu vào vào áo trở lại thanh lịch Âu Lạc.An Dương Vương vốn chiều con gái, thấy nhỏ mỗi khi gặp mặt chồng thì hào hứng sung sướng, lập tức không đúng gia nhân bè lũ tiệc rượu, nhằm ba phụ thân con thuộc vui. Trọng Thủy uống cố kỉnh chừng, còn An Dương Vương với Mỵ Châu say túy lúy. Trọng Tdiệt quá cơ hội bố vk và vk say lẻn ngay vào chống toá lẫy bởi móng chân Thần Kyên Quy cùng ráng vào cài đặt lẫy trả bằng móng rùa.Hôm sau, thấy ông chồng có vẻ hồi hộp, không còn đứng lại ngồi không im, Mỵ Châu hỏi ông chồng rằng:- Ngoài ra quý ông đang sẵn có điều lo suy nghĩ gì , cần không?Trọng Thủy đáp:- Tôi sắp bắt buộc xa thiếu phụ bây chừ.

Xem thêm: Vịnh Hạ Long Trong Danh Sách 50 Kỳ Quan Thiên Nhiên Đẹp Nhất Thế Giới

Phụ vương dặn nên về ngay để còn lên miền Bắc, miền Bắc xa mãi trên kiaMỵ Châu bi thảm rầu, im thinch, Trọng Thủy nói tiếp:- Bây giờ đôi ta sắp buộc phải cách nhau, không biết đến khi nào gặp mặt lại! Nếu chẳng may giặc giã, bao gồm Lúc cô gái vẫn không hề sinh sống vùng này nữa, tôi biết đâu nhưng tìm?Mỵ Châu nói:- Thà hiếp bao gồm áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về phương thơm làm sao thiếp đáp đang rắc lông ngỗng dọc con đường, phái mạnh cứ đọng theo dấu lông ngỗng nhưng tìm kiếm.Nói hoàn thành Mỵ Châu nức nlàm việc khóc.Về mang lại khu đất Nam Hải, Trọng Tdiệt gửi mẫu móng rùa rubi cho cha. Triệu Ðà mừng cuống hết sức, reo lên rằng: "Phen này đất Âu Lạc vẫn về tay ta! " không nhiều lâu sau Triệu Ðà sai khiến chứa quân quý phái tấn công Âu Lạc..Nghe tin báo, An Dương Vương cậy gồm nỏ thần, không phòng bị gì cả. Ðến Khi quân giặc đã đi vào gần kề thực bụng, An Dương Vương mới không nên đem nỏ thần ra phun thì thấy không kiến hiệu nữa.Quân Nam Hải phá cửa ngõ thành, kéo ùa vào. An Dương Vương cấp lên ngựa, nhằm Mỵ Châu sau sườn lưng, phi ngựa thoát ra cửa sau. Ngồi sau lưng thân phụ, Mỹ Châu bứt lông ngỗng sinh hoạt áo rắc khắp dọc con đường.Ðường núi gập ghềng hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy hôm sớm, bắt đầu cho núi Dạ Sơn ngay sát bờ biển. Hai thân phụ bé định xuống ngựa ngồi ngủ thì quân giặc đang xua đuổi sát mang đến. Thấy mặt đường núi xung quanh co dốc ngược, nhẵn chiều vẫn xuống, không thể nối nào chạy, An Dương Vương hướng ra biển khấn thần Kim Quy hộ trì cho mình. Vua vừa khấn chấm dứt thì một cơn gió lốc bốc cat lớp bụi lên mịt mờ có tác dụng rung chuyển cả núi rừng. Thần Kyên ổn Quy tồn tại, bảo An Dương Vương rằng "Giặc làm việc ẩn dưới sườn lưng bên vua đấy! "An Dương Vương tỉnh giấc ngộ, tức tốc rút gươm chỉm Mỵ Châu, rồi nhảy đầm xuống biển lớn. Rùa Thần rẽ nước gửi nhà vua đi. Quân của Triệu Ðà kéo vào chỉ chiếm đóng Loa thành. Còn Trọng Thuỷ một mình một ngựa theo vệt lông ngỗng đi tìm kiếm Mỵ Châu. Ðến sát bờ hải dương thấy xác vợ nằm trong đám cỏ, Mặc dù chết nhưng sắc đẹp không pnhị mờ. Trọng Thuỷ khóc oà lên, thu nhặt thi hài đem về chôn vào Loa thành, rồi đâm đầu xuống giếng trong thành cơ mà chết.Ngày ni ngơi nghỉ xóm Cổ Loa, trước đền thờ An Dương Vương còn chiếc giếng Trọng Thuỷ. Tục truyền khi Mỵ Châu đã bị phụ vương giết mổ rồi, huyết bạn nữ rã xuống biển, trai ăn uống được đề nghị bắt đầu tất cả ngọc châu. Lấy được ngọc trai kia đem cho nước xả giếng vào thành Cổ Loa thì ngọc trong sáng cực kỳ.