Thơ Về Vợ Và Bồ

(www.nayaritas.net) – Tuyển chọn 8 bài thơ chế về vợ yêu và bồ yêu ^+^ hay, hai hước và bá đạo nhất. Chúc mọi người có những giờ phút thư giãn thật thoải mái nhá! Love you all!

*


THƠ CHẾ10 ĐIỀU DẶN VỢ

Thơ: Hà Sơn

Làm vợ nhất thiết phải nghe

Mười điều chồng dặn phải đưa vô đầu

Thứ nhất, là chớ đặt điều

Kẻo không mang họa sứt đầu mẻ tai

Thứ hai, là chớ có nghiền

Khi thằng hàng xóm ngỏ lời …đong đưa.

Bạn đang xem: Thơ về vợ và bồ

Thứ ba ,cũng chẳng ăn hàng

Về nhà chồng nấu toàn là món ngon.

Thứ tư, nhất thiết phải ngoan

Khi mà chồng gọi, dạ chồng em đây

Thứ năm, chồng có say nằm

Phải đem pha nước chanh đường mát thơm

Thứ sáu, tiền thưởng hay lương

Chồng lỡ tiêu hết chớ ngồi kêu ca

Thứ bẩy, nhất thiết không spa

Bởi chui vô đó có, ngày thành ma

Thứ tám, phải biết làm hòa

Khi chồng lên tiếng phải ngồi lặng thinh

Thứ chín,chớ có linh tinh

Không thì chồng lại chẳng thèm quan tâm

Thứ mười không được đười ươi

Ngồi lê, ngồi lết khắp nhà trong thôn.

Mười điều chỉ có bấy nhiêu

Mai thêm điều nữa làm quà tặng thêm.

Xem thêm: Con Gì Mang Được Miếng Gỗ Lớn, Nhưng Không Mang Được Hòn Sỏi

THƠ CHẾ HÀI HƯỚC VỢ VÀ BỒ1

Vợ thì hiền hậu, đảm đang


Chịu thương, chịu khó dịu dàng nết na
Xinh tươi, thùy mị, hiền hòa

Luôn luôn chu đáo việc nhà chồng con


Tề gia, nội trợ, nấu ngon
Lại là hợp pháp kết hôn đàng hoàng
Thế mà chồng vẫn phũ phàng

Lại đi bồ bịch, tan hoang của nhà


Bồ thì chăm sóc như hoa
Nâng niu, chiều chuộng như là Hoàng Phi
Nhìn vợ, mặt anh lầm lì

Cơm chờ, vợ đợi anh đi không về


Nghe bồ nó nịnh tỉ tê
Nó ngon, nó ngọt lời thề anh quên
Vợ thì đơn lẻ từng đêm

Bồ thì say đắm ở bên từng ngày


Lấy chồng là kiếp đọa đày
Gặp thằng máu gái đắng cay cuộc đời
Vợ con, thì nó buông xuôi

Bạc tiền nó vác đi nuôi người tình


Còn đâu hạnh phúc gia đình
Bỏ đi thì khổ thân mình và con
Ở lại thì cũng héo mòn

Lẽ nào lại phải ký đơn ra tòa


Bao lần nước mắt vỡ òa
Nhìn con mà thấy xót xa cõi lòng
Cạn lời khuyên nhủ với chồng

Thế mà nhận lại” kệ ông im mồm”.


Thì thôi việc đã đau buồn
Theo bồ anh cứ đi luôn chẳng cần
Chúng mình đành phải li thân

Vì anh vô nghĩa, vô tâm, mơ hồ


Cứ đi vui vẻ với bồ
Sau đừng hối hận, cái đồ lăng nhăng
Cuộc sống này rất công bằng

Nhân nào quả ấy nhớ rằng đừng quên


Đi đi, tôi đỡ khổ thêm
Những ngày hạnh phúc ấm êm, hết rồi
Tim đau không nói lên lời..

THƠ CHẾ VỢ VÀ BỒ2


Bồ thì mặt mũi như hoa
Vợ thì nhìn thấy..bài ca cằn nhằn
Bồ thì như ánh trăng rằm
Xinh tươi mát mẻ ăn nằm mát xoa
Vợ thì nhìn thấy là la
Bài ca muôn thửa như là cái loa
Càng lặn thì nó càng ca
Mà lặn thì nó giống cái loa của đài
Bồ thì được cái chân dài
Ăn chơi nhảy múa gặp ai cũng cười
Nhiều tiền mặt rất là tươi
Vuốt ve chiều chuộng cả người suốt đêm
Tiếng bồ rất nhẹ và êm
Chân tay mềm mại lại thêm khéo mồm
Vợ thì giọng cứ ồm ồm
Quát con mắng chó gọi phôn suốt ngày
Bồ thì chỉ thích mình cày
Ăn chơi hát lượn đêm ngày không tha
Vui thì ta với bồ ta
Buồn về với vợ bài ca muôn đời.

THƠ CHẾ VỀ VỢ CHỒNG THẰNG ĐẬU

Sáng nay cuối xóm nghe ồn